Có lúc tôi cứ ngồi chờ đợi mãi một điều gì ‘đang’ đến với mình. Nhưng có lúc tôi cứ ngồi, chờ đợi chẳng vì một điều gì cả.
.
Giữ cho bản thân im lặng một lúc lâu.
Lâu thật là lâu..
Đêm rồi, gió lùa qua tay, hơi ấm lùa qua tay.
Một chút cũng ấm, một vài xa vời cũng đủ.
Vài năm cũng dài, thế mà rồi có những thứ không thay đổi gì hết.
Nên trong lòng thấy vui.
.
Một chút ngọt ngào nữa, cho đêm ngủ ngon giấc.
.
Ngủ ngon!
.
*hít trán*
Có lúc tôi cứ ngồi chờ đợi mãi một điều gì ‘đang’ đến với mình. Nhưng có lúc tôi cứ ngồi, chờ đợi chẳng vì một điều gì cả.
.
Giữ cho bản thân im lặng một lúc lâu.
Lâu thật là lâu..
Ngày tháng năm (thật ra là 2 ngày trước)..
.
.
.
Tự nhiên mưa mưa thì nghĩ đến những ngày tháng xa xôi tít mù. Ngày hôm ấy thì vui, còn bây giờ nghĩ lại thì thấy không còn vui nữa…
.
Năm đấy tầm này trời mưa, tất nhiên mình còn nhớ. Ngày tháng năm vẫn còn ghi đủ, tuy không bao giờ để ai thấy, nhưng cũng chưa đủ dũng cảm để xóa (hết) đi.
Cứ coi như là, đã không thể là bạn như hồi trước nữa, thì mình chỉ có thể ích kỷ giữ lại chút gì đó cho riêng bản thân mà thôi.
.
.
.
Giọng thì thầm, những cái siết tay, những hôn vội nhòe nhoẹt nước mắt.
Nhớ!
(tất nhiên dù lúc đó hay lúc này mình cũng không yêu bạn một tí gì cả, chúng ta có thể gọi là ‘bồng bột tuổi trẻ’, ‘bột phát nhất thời’, hoặc ‘hoang tưởng quá đà’. Thế nào cũng được miễn là người yêu mình chẳng may đọc được sẽ không giết mình. Peace! )
.
.
_____________
Thôi lại chuyện không liên quan tí.
…
Không biết thiên tình sử trên đời, có chuyện nào chán hơn đứa ở cạnh mình, mình cười với nó, nó tưởng tượng mặt mình ra mặt đứa khác nên mới cười lại với mình, nhìn tay mình tưởng tay đứa khác nên mới nắm tay mình không nhỉ =)).
.
.
Chán lắm! Thật!
Cái cảm giác dành cho mình, mà không phải cho mình. Rõ là cười trước mặt mình, nhưng mắt nhìn xuyên qua cả đầu mình, chỉ nhìn thấy con nào (mà mình mà biết là con nào mình sẽ lồng lộn lên tát phát chết ngay con đấy=)) ).
Buồn mà không thể buồn tử tế. Muốn trách, mà không trách nổi, chỉ có thể im lặng, vừa giận, vừa ôm tự tôn con gái mà vùng vằng bỏ đi.
Chán hơn là vùng đi rồi, nó sẽ chỉ vui trong ruột ‘ôi may quá!’ , chứ đương nhiên là không chạy theo mà kéo mình lại như phim Hàn Quốc đâu. Vậy đấy! Chán! Lý mạc sầu!!!
________________
Tiếp câu chuyện lúc nãy..
.
.
.
Ngày tháng năm…
Ngày này năm khác, mình nhớ đến bạn, bạn chỉ nghĩ đến một người khác.
Mình thật muốn lắm một lần trong đời đấm cho bạn một phát đau, hét lên ‘đồ đểu tồi tệ’ rồi hất tóc đi thẳng về nhà xóa sạch tin nhắn blog xé sạch nhật kí giữ từ hồi đấy xong thở một cái nhẹ nhõm :-< .
.
.
.
ĐỒ ĐỂU TỒI TỆ!!!!! x(
.
.
.
.
.
:-<
Cứ như phim truyền hình, (tất cả, ý mình là TẤT CẢ) . ai cũng giỏi nhếch môi độc địa làm phát dồ người khác, chọc người khác chảy máu, xong tối về lại chính cái mồm đấy mếu, chính cái ngoa ngoắt đấy khóc thút thít =)).
Không phải ‘đáng đời’ hay ‘gieo gì gặt nấy’, mà là mệt mệt í 8-}.
.
Chốt lại bản thân vẫn là đứa vừa chửi vừa xót, vừa nghe chửi vừa thù ok? Vừa trí trá bản thân vừa gây nhiễu sự cho người khác ok? (hyhy nghe rất kiểu lên mặt dạy đời thật ra đang tự nhủ khuyên bảo bản thân :”>). Sống khỏe ok??
“In case you were drunk and say it carelessly, that you want to see me …
I figure even you say it, you won’t remember tomorrow. “
.
Vì vậy làm ơn đừng có đối xử tốt với anh, làm ơn đừng như thế nữa .
Anh không thể một lần nữa gục ngã, một lần nữa can đảm chịu đau khổ vì tình yêu.
.
Nếu suy nghĩ của em không hề giống anh, nếu tình cảm của em không hề giống như anh thì sao?
Nếu một ai đó hỏi “Who is he?”,
Nếu em sẽ vô tư trả lời “Just someone i know.” ..
.
.
.
——————————————————————————-
Thì anh muối mặt đau lòng chứ sao =)) . Thế thì sao mà chịu được nhỉ ?? Này nhé không yêu đừng nói lời cay đắng, mà không yêu thì cũng đừng có tốt đẹp ngọt ngào đường mật.
Không yêu kiểu nào có lẽ gì lại như thế :”) .
Đọc xong thấy tim vẫn đập nhanh, ruột vẫn quặn lại.
Nhắm mắt.
nào,
lại chờ vài chốc thời gian nữa vậy.
.
Phải chờ thôi, tao ơi …
Ngày tháng năm ..
Chỉ là khi yêu, người ta vui nhiều, nhưng lại hay khóc .
Còn khi cô đơn, người ta buồn nhiều, nhưng rốt cuộc lại không khóc .
.
Cô đơn không hẳn là không có gì để viết,
nhưng viết ra rồi lại cứ cô đơn mãi, viết ra rồi lại cứ muốn cô đơn mãi …
.
.
.
.
.
“Mình cần bạn ở đây .
Tại sao bạn không ở đây với mình ? “
.
.
.
.
.
.
.
.