" B O N C H I O T "

Your awesome Tagline

1 note

hết tuần hết tháng

Biết là bản thân kỳ cục rồi nhưng những cái chuyện khiến mình cảm thấy không yên ổn cứ giăng ra khắp nơi ?

Do cơ bản vẫn là con gái nên không thể thờ ơ cho bước qua, hay là do nhạy cảm quá cứ thấy đá là sợ ngã (oh god) hay do ích kỷ quá có 9 phần đòi 10 .. hay như nào ?

Là người hiện đại phải nhìn lên phía trước chứ, không đổ tại quá khứ chứ, không bảo thủ không áp đặt chứ =)) bảo tin là phải tin đã tin rồi sao cứ mơ hồ nghĩ ngợi, đúng là đồ điên..

But anyway, chờ cái ding ding sốt ruột ghê, đôi khi có cũng chẳng để giải quyết việc gì, chỉ để biết là không sao để còn lấy cớ nhiễu sự. Điên.

.

.

.

Nhắn đi

mau đi lâu ghê !

0 notes

”.Every time I wind up back at your doorEvery time I wind up back at your door.”

”.Every time I wind up back at your door
Every time I wind up back at your door.”

1 note

Sometimes you’re just the sweetest thing. Like Christmas, summer vacation, and a brand-new puppy rolled into one.

34 notes

Tôi không còn nhớ số điện thoại của nàng. Chỉ nhớ nàng có một chiếc mũ màu đen, cài lông chim màu nâu. Rồi nhớ tôi đã từng muốn sống với nàng, và nhớ lại rằng có lần tôi đã muốn chết vì nàng. Tôi lờ mờ nhớ tới màu mắt, tới nụ cười và thoáng nhớ tới cả mùi da thịt nàng.

Tôi nhớ tới nỗi đau nàng đã gây ra, nhưng chỉ như người ta nhớ đến nỗi đau đớn vì cái chết đã từ lâu của một người. Tôi nhớ đến những niềm vui nhận được từ nàng, nhưng chỉ như ta nhớ đến một bữa tiệc hậu hĩnh đã lâu, một bữa nhậu thừa mứa nhưng ta đã quên những món ăn cụ thể.

Tôi lờ mờ nhớ đến tất cả. Nhưng số điện thoại của nàng, mà cách đây vài năm tôi còn nhớ như một cái máy, như ta thuộc các liên từ; thì tôi không còn nhớ nữa.

Chúng ta chết trong nhau cũng như thế. Đầu tiên là quên một số điện thoại. Sau đó là ký ức về một mùi hương. Rồi đến con người gắn liền với số điện thoại và mùi hương ấy. Sau đó là tất cả.

Bốn mùa, trời và đất | Márai Sándor. (via mocdieptu)