" B O N C H I O T "

Your awesome Tagline

0 notes

andddd when it come to bực không ngủ được. Well tui said sorry bởi vì tui cảm thấy như thế and i mean it and i just thought nó là một chuyện rất là nhỏ nhặt well không nhỏ nhặt lắm but its just ….. but what you said kiểu như disapointed? And now im just sitting here , vừa guilty vừa upset vừa bực không tìm được lý do gì nhẹ nhàng hơn để nhắm mắt ngủ cho ngon. and you know that tui không thể ngủ được that way, you didnt rep back and i know mình phải ngủ sớm và sáng dậy sớm so tui thậm chí còn không thể giận được, không tìm được lý do để giận nhưng tui thật sự giận thiệt and argggggg tui cũng không biết tui nên làm gì nữa trong khi ngủ không ngủ được tui biết tui sẽ thức đến sáng and then mình sẽ get mad at me vì chẳng hiểu sao tui lại phải loạn như thế and oh may be you wont okay this sucks tui chẳng biết what am i supposed to do nữa god what’d you do to me argggggggggggg damn it khó chịu khó chịu khó chịu!!!!!

0 notes

..Có một hôm tui đến tới Hội An thì trời đổ mưa tầm tã. Mưa hết cả ngày luôn ấy, trong khi bình thường thì 29/30 ngày nắng vỡ đầu (một ngày còn lại chỉ nắng cháy tóc thôi). Nhưng thay vì ảm đạm như tui tưởng tượng thì tui lại thích ngày hôm đấy đến khó tin.
Đường loang loáng, lá cây rung rinh, sông rung rinh, thuyền trên sông cũng rung rinh, ô xoè to trên đầu, cổ họng ngọt mát vị chè bắp, dép kêu lẹp bẹp, đi xuyên những mảng tường ướt dịu hẳn xuống và mùi mưa trộn mùi hoa trong lành. Thế nên những-ngày-mùa-hè bị kẹt lại ở Hà Nội, mà theo tui đáng sợ nhất có xe buýt, bụi mịt mù, khoảng đường nắng trống hoác mùi nhựa cháy, và mồ hôi dính rát sau gáy với lưng,thì dù là ngày nắng to nhất, hay ngày mưa to nhất, tui đều nhớ Hội An kinh khủng..

..Có một hôm tui đến tới Hội An thì trời đổ mưa tầm tã. Mưa hết cả ngày luôn ấy, trong khi bình thường thì 29/30 ngày nắng vỡ đầu (một ngày còn lại chỉ nắng cháy tóc thôi). Nhưng thay vì ảm đạm như tui tưởng tượng thì tui lại thích ngày hôm đấy đến khó tin.

Đường loang loáng, lá cây rung rinh, sông rung rinh, thuyền trên sông cũng rung rinh, ô xoè to trên đầu, cổ họng ngọt mát vị chè bắp, dép kêu lẹp bẹp, đi xuyên những mảng tường ướt dịu hẳn xuống và mùi mưa trộn mùi hoa trong lành. Thế nên những-ngày-mùa-hè bị kẹt lại ở Hà Nội, mà theo tui đáng sợ nhất có xe buýt, bụi mịt mù, khoảng đường nắng trống hoác mùi nhựa cháy, và mồ hôi dính rát sau gáy với lưng,thì dù là ngày nắng to nhất, hay ngày mưa to nhất, tui đều nhớ Hội An kinh khủng..